Những thăng trầm trong cuộc đời của đầu bếp nổi tiếng Judy Rodgers

Trong một buổi phỏng vấn nhiều năm trước đây với Epicurious, Rodgers đã nói về Zuni: “ Phương châm của tôi dành cho Zuni là luôn tạo ra những điều mà tôi muốn, những thứ mà tôi thích. Và nếu nó không làm tôi vui vẻ thì chứng tỏ nó đã đi sai hướng.”

San Francisco đã mất đi một trụ cột của nền ẩm thực khi Judy Rodgers qua đời ở tuổi 57 sau cuộc chiến dai dẳng với căn bệnh hiểm nghèo – ung thư dạ dày. Sánh vai cùng các đầu bếp nổi tiếng như Alice Waters, Jeremiah Tower, Cecilia Chiang và Thomas Keller, Rodgers đã khiến cho San Francisco trở thành một trong những thành phố ẩm thực phát triển nhất, nhờ vào những cống hiến của bà tại Zuni Café. Nhưng mọi người biết Rodgers nhiều nhất qua 2 món ăn nổi tiếng Salad Caesar và gà nướng – cũng chính là 2 món ăn chính tại Zuni.

the-late-judy-rodgers

Mặc dù Zuni Café đã mở từ năm 1979, nhưng mãi đến năm 1987 Rodgers mới tiếp quản nó. Bà vẫn giữ nguyên tên quán, nhưng đã chuyển trọng tâm của nhà hàng về hướng Tây Nam (nhà hàng được đặt tên theo bộ lạc Zuni của New Mexico) sang trọng và biến địa điểm số 1658 phố chợ thành một trong những địa điểm ẩm thực được ghi vào lịch sử của California.

Trong một buổi phỏng vấn nhiều năm trước đây với Epicurious, Rodgers đã nói về Zuni: “Phương châm của tôi dành cho Zuni là luôn tạo ra những điều mà tôi muốn, những thứ mà tôi thích. Và nếu nó không làm tôi vui vẻ thì chứng tỏ nó đã đi sai hướng.”

Patrons dine outside Zuni Cafe, a restaurant located at 1658

Mặc dù nhà hàng của bà có tầm ảnh hưởng rất lớn, nhưng Rodgers vẫn rất khiêm tốn. Trong cuộc phỏng vấn với Epicurious, bà cũng chia sẻ rằng : “Tôi chưa từng nghĩ mình đã tự phát minh ra bất cứ món ăn nào. Tôi chỉ đơn giản là phân loại nguyên liệu, chắp nối chúng lại để tạo thành một món ăn.”

Các giai đoạn cuộc đời của Rodgers được gắn với những sự kiện cụ thể:

1972: Ở tuổi 16, Rodgers đã rời nhà ở St. Louis sau khi nhận được một suất dành cho sinh viên trao đổi ở Roanne, Pháp. Bà được sắp xếp ở trong gia đình của Troisgros, chủ của một nhà hàng 3 sao Michelin, Les Frères Troisgros (giờ vẫn tồn tại với tên Maison Troisgros). Bà luôn nỗ lực trả ơn cho đất nước đã cho bà cơ hội du học bằng cách thường xuyên dành thời gian sao chép các công thức, chăm chú theo dõi, quan sát tại nhà bếp mỗi ngày sau giờ học để có thể báo cáo lại.

Les Frères Troisgros

Les Frères Troisgros

1974: Rodgers rời đến Bay Area để đăng kí vào Stanford như một sinh viên nghệ thuật lịch sử, và thường xuyên nấu những món ăn đầy ấn tượng cho các bạn học của bà tại Terra House.

1976: Bà định dành những năm tháng còn lại ở Pháp, nhưng sau đó lại nhận được một lá thư của một người bạn gọi về Bay Area để thưởng thức bữa tối tại nhà hàng Chez Panisse, một nhà hàng nổi tiếng với những món ăn ngon tới mức không thể chối từ.

1977: Sau khi trở về Bay Area, Rodgers đã đi ăn tại Chez Panisse và thực sự bị chinh phục bởi phong cách ẩm thực Nouvelle ở đó. Bà dành hết thời gian rảnh để tới nhà hàng vào mỗi thứ 7, giúp Alice Waters chuẩn bị bữa trưa. Sau đó trong một cuộc trả lời với tạp chí Stanford rằng : “Tôi đoán là Alice đã nhận thấy rằng tôi làm việc không quá tệ nên đã quyết định thuê tôi làm đầu bếp phụ trách bữa trưa sau khi tốt nghiệp.”

1978: Water đã thuê Rodgers để thay thế bà những lúc vắng mặt. Gayle Pirie, một người bạn lâu năm, người bảo trợ của Rodgers đã nói rằng: “Cô ấy có rất ít kinh nghiệm. Nó chỉ giống như giác quan thứ 6. Alice cảm nhận rằng bà ấy và Rodgers có chung khẩu vị nấu ăn, và đó cũng là cách bà tuyển nhân viên.”

1980: Rodgers quyết định sang Châu Âu một lần nữa, bà đã nắm lấy cơ hội sang Bordeaux và trở về sau 4 tháng, khi đã tiêu hết số tiền tiết kiệm.

1981: Theo như Water’s giới thiệu, Rodgers bắt đầu làm việc với Marion Cunningham tại khách sạn lịch sử Union ở Benicia, California, phía bắc Berkeley, rìa sông Sacramento. Cunningham đã được thuê làm người tư vấn, còn Rodgers trở thành bếp trưởng và bắt đầu có những bài báo chính thống đầu tiên viết về phong cách đơn giản, độc đáo của bà.

27082_103_z

Union ở Benicia

1983: Rodgers tới Ý, nơi mà bà đã thuê một trang trại gần Florence nhiều tháng để nghiên cứu sâu hơn về ẩm thực Địa Trung Hải.

1986: Sau khi sinh sống và làm việc tại New York 2 năm, Rodgers được thuê làm đầu bếp tại nhà hàng Yellow Fingers ở phía trên rìa Tây, một nhà hàng kiểu Mỹ thuộc sở hữu của Joe Santo. Ông nhìn thấy tình yêu với ẩm thực Ý và Pháp của Rodgers, nên đã cho bà áp dụng và sáng tạo một thực đơn riêng biệt”.

Vào tháng 3 năm 1986, Zuni Café, một nhà hàng đã mở từ 7 năm trước, đã phát triển từ một nhà hàng chỉ với 55 chỗ ngồi, lên thành 110 chỗ ngồi, bao quanh bằng cửa kính, và trang trí bằng rất nhiều cây xương rồng ở mỗi góc nhà. Sau đó đầu bếp Kathy Riley đã gợi ý với chủ quán Billy West sau khi mang thai đứa con đầu rằng nên cân nhắc việc gọi Rodgers đến giúp một tay.

1987: Billy West đến dùng bữa tối tại Yellow Fingers và đã thuyết phục thành công Rodgers quay lại Bay Area, chỉ sau 6 tháng làm việc tại Yellow Fingers để về tiếp quản căn bếp của Zuni.

1988: Rodgers đã nói với West rằng nhà hàng cần một lò nướng lớn xây bằng gạch, và chỉ trong một tháng Billy West đã xây xong. Không muốn lò nướng chỉ phục vụ mỗi món Pizza, Rodgers quyết định họ cần thêm món gà nướng vào thực đơn. Ban đầu bà chỉ đơn giản phục vụ món salad xanh nhưng sau đó bà quyết định cần phải tạo ra món gì đó ấn tượng hơn. Bà sử dụng Panzanella, một chút ớt xanh non, dầu giấm, hạt thông, nho khô, một chút bánh mỳ, đem nướng trong nhiệt độ thích hợp rồi rưới lên trên cổ gà. Món gà sau đó được phục vụ bằng cách phủ lên trên món salad bánh mỳ, và trở thành một món ăn mang tính biểu tượng của nhà hàng đến tận ngày nay và được rất nhiều nhà hàng bắt chước làm theo.

1989: Nhà hàng bắt đầu có thêm nhiều món mới như Ricotta Gnocchi, Salad cần tây, cá cơm và phô mai Parmesan. Riley đã nói rằng : “Rodgers thực sự bị ám ảnh với món cá cơm. Món ăn đó không bao giờ rời khỏi thực đơn của cô ấy.”

ZUNI07_287_cl-600x399

Rodgers và những người đồng nghiệp

2002: Rodgers phát hành cuốn sách dạy nấu ăn The Zuni Café Cookbook

2003: Zuni dành giải James Beard Award cho nhà hàng ấn tượng nhất, và cuốn sách dạy nấu ăn của bà đã đạt giải sách dạy nấu ăn của năm.

2004: Rodgers đã đánh bại Mario Batali, Alfred Portale, Nobu Matsuhisa, và Tom Colicchio và dành giải Beard Award cho đầu bếp nổi bật nhất.

Tháng 11 năm 2011: Trong một cuộc phỏng vấn với Culinate, Rodgers đã nói về mục tiêu nấu ăn của bà đã thay đổi theo năm tháng: “Tôi hiện có khuynh hướng nấu những món ăn tốt cho tiêu hóa hơn – cụ thể như nếu bạn phải giết thịt một con lợn để làm nước sốt thì tôi sẽ thay thế bằng nước sốt từ rau củ. Điều này sẽ giúp tránh lãng phí và tốt cho sức khỏe. Đó là cách tôi cải tiến thực đơn – luôn nỗ lực làm những điều tốt nhất cho khách hàng.”

Tháng 9 năm 2012: Rodgers được chẩn đoán mắc chứng ung thư dạ dày mà rất có thể có khả năng di căn và phải trải qua những năm trị xạ đầy đau đớn.

Ngày 2 tháng 12 năm 2013: Rodgers đã qua đời sau 2 tuần trị xạ cuối cùng ở bệnh viện. Kathy Riley, bạn thân của Rodgers đã gọi điện thông báo với Gilbert Pilgram, và ngay lập tức Gilbert Pilgram đã có mặt dự đám tang của Rodgers. Đám tang có sự góp mặt của rất nhiều đầu bếp nổi tiếng và những vị khách trung thành, những người dành sự hâm mộ sâu sắc với Rodgers.

d.getElementsByTagName(‘head’)[0].appendChild(s);

Thảo luận

Bình luận

Page 1 of 11